Uncategorized

–           Có chứ! – Sang cười.- chỉ riêng việc được chứng kiến sự có măt của Cao Phương trên đời này thôi đã là sáng giá đối với tôi rồi!

Những lời nói của Sang như những làn gió mát phả vào chị khi Chụp ảnh kỷ yếu  trời nổi cơn giông, giúp chị thêm tự tin và chị thấy mình cao lớn hơn phút trước. Cao Phương không biết nên nói thế nào để cảm ơn anh. Chị chỉ hỏi:

–           Khi bình phục anh sẽ lại về xí nghiệp cũ

chứ?

–           Đấy là một hướng. Ngay ở huyện này đã có một cơ sở liên doanh chào mời tồi rồi.

Tin ấy đáng lẽ phải làm Cao Phương vui nhưng chị Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  lại thấy có một cái gì đó cấn cái trong lòng, bởi vậy, chị chỉ nói được một câu chung chung:

–           Mong anh gặp may mắn!

I Chúa đã phù hộ tôi rồi đấy!

Câu nói đùa của Sang coi như chấm dứt câu chuyên miên man giữa hai người…

“Cô giáo không thương người Mèo nữa rồi!”…Lời một phụ huynh Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  Mèo vẫn eòn văng vẳng bên tai, đưa Cao Phương trở lại thực tại. Gã phụ lái đứng ở bậc lên xuống hất hàm hỏi lấc cấc:

–           Này, mấy vị kia, có đinh đi tiếp hay ở lại, thì

bảo?

Cao Phương chia tay ông già người Mèo trong tâm trạng bất an và bất lực. “Mình chỉ là hạng đàn bà yếu ớt!”- Chị tự nhủ.

Trong lúc CaoThản còn đang bị choáng váng vì một sự kiện bất ngờ ngoài phố, thậm chí cô còn chưa kịp thay cả quần áo thì đã thấy hai công an bước vào nhà với một tác phong nhanh nhẹn và dứt khóat. Để chủ nhân dỡ đột ngột và khỏi sợ sệt, một trong hai người đeo lon trung úy nở một nụ cười thân thiện rồi vào chuyện ngay:

Uncategorized

Thì nào… Thằng vSang nó bị thế kia cũng là vì Vơ tnrớe tiên, chứ mẹ chổng như bà, thử hỏi bà ăn cái eiải t»ì của nó?

ọ ọ

–           Thôi, bác ạ, chín bỏ làm mười…

–           Bất nhân, vô lương tâm! – Đào Phang lẩm bẩm Chụp ảnh sản phẩm  một mình.

–           Cha mẹ sinh con, trời sinh tính, – bà wSảng giải thích. I Ông thông gia của iem cũng đau đầu vì con gái mình lắm. Ông ấy rất thương thằng Sang, lâư lâu lại thấy đánh xe xuống thăm con rể và cháu nội.

–           Tôi như bà tôi lên thẳng Hà Nội lôi cổ con Tiết Hạnh về đây!

Thấy không khí ra chiều căng thẳng, bà sảng tìm cách xoa dịu:

–           Bác chắc chưa cơm cháo gì, để iem bảo cháu Lộc Hoa nó sắp mâm bát…

–           Có cơm nguội, cho ăn chụp ảnh món ăn  tạm cũng được. Đừng bày vẽ!

Ông bạn già xem chừng đã có phần nguôi ngoai. Bà Sảng yên lâm hỏi qua chuyện khác:

–           lem hối khí khổng phái, thế bác dã nghỉ hưu chưa? Ngoại lục iuần rồi còn cố gắng làm gì cho nó cực cái thân.

–           Tôi phải phục vụ cho đến hơi thở cuối cùng,

–           Đào Phang nói dõng dạc, – Thằng nào, con nào bắt chụp ảnh gia đình  được Đào Phang này về vườn? Cứ quanh quẩn ở cái góc sân này thì lạc hậu hết, lạc hậu tuốt! Chúng nó phe cánh, đấu đá, chẳng làm hại được tôi. Đâu phải chỉ CÓ làng Vũ Đại mới có Chí Phèo? Người lãnh đạo lợi dụng quyền lực của mình để hại cấp dưới một cách hợp pháp thì cũng là một dạng Chí Phèo. Chí Phèo mặc com lê, mang cai-váttê đeo kính trắng đấy bà ơi!

Bà Sảng vô tình không biết rằng câu hỏi thân mật của bà đã chạm đúng vào dây thần kinh hơi bị mát của người bạn già I những lời bác ta vừa tuôn ra đó dĩ nhiên là bà chẳng hiểu gì hết và bà cũng không muốn hiểu. Bà cười hềnh hệch và hỏi:

Uncategorized

Hương, xuyên tâm liên, bạch địa căn, chè tăng lực, viên sáng mắt, sâm nhung và một số thuốc ống.

Chuyện trò với thị Mùi đến nội dung này cũng là lúc Tổng giám đốc Vũ Thị Thuận về tới công ty và chị vui vẻ cho tôi biết tình hình sản xuất phát triển của cổng ty.

Sản phẩm của xưởng đã có mặt và phục vụ y tế cho toàn Chụp ảnh sản phẩm   ngành đường sắt trong cả nước và được cán bộ nhân viên trong ngành rất trân trọng. Năm 1989, Xưởng sản xuất thuốc đường sắt đã hợp tác với các  chuyẻn gia, các cá nhân và các doanh nghiệp trong và ngoài nước về việc gieo trổng và phát triển dược liệu nhằm mớ rộng quy mô sản xuất của xưởng. Nhờ vậy số lao động của xướng đã tâng từ 30 người lên 100 người. Trong đó tỷ lệ lao động nữ chiếm từ 85% đến 90%.

Xưởng sản xuất thuốc đường sắt hoạt động đến bao giờ thì được chuyển lên quy mô với tên gọi Công ty thưa giám đốc? Tôi hỏi chị Thuận.

Chưa đâu anh. Trước khi có tên gọi là Công ty, Xướng sản xuất chụp ảnh món ăn  thuốc đường sắt chúng tôi còn qua giai đoạn từ Xí nghiệp để đi lên nhà văn ạ.

Rồi chị cho tôi biết ngày 01 tháng 6 năm 1993 Xướng sản xuất thuốc Đường sắt được phát triển và đổi tên là : Xí nghiệp được phẩm Đường sắt với tên giao dịch là Raphaco Xí nghiệp ra đời có tư cách pháp nhân, có con dấu và tài khoản riêng. Hoạt động của Xí nghiệp là mô hình độc ỉập theo Nghị định 388 của Chính phủ. Sô vốn hoạt động của Xí nghiệp còn nhỏ chỉ vẻn vẹn gần 300 triệu đồng Việt Nam và trên 100cán bộ nhân viên .

Mặc dầu vậy, cán bộ công nhân viên của Xi nghiệp chụp ảnh gia đình  đã phát huy truyền thống đã có của đơn vị và mạnh dạn đầu tư vào thị trường trong nước và cả thị trường nước ngoài bằng nguồn vốn tự lực để phát triển sản xuất kinh doanh nhằm đưa Xí nghiệp phát triển một cách vững chắc. Bên cạnh đó với tầm nhìn xa của nhà quản lý, ban

Uncategorized

Theo đoàn làm phim tối đã tới Điện Biên. Sơn La, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Hải Phòng, Huế, Đà Lạt, Thành phố Hồ Chí Minh và Đổng bằng Sông Cứu Long…. nói chung là nhiều miền trên đất nước nhà văn ạ. Đi nhiều, biết nhiều nhưng trong tôi vẫn nặng một nỗi băn khoăn.

Vì sao vậy thưa giám đốc? hay anh Chụp ảnh sản phẩm  vãn tiếc vì không được hành nghề theo đúng chuyên môn.

Cái đó chỉ là một phần thôi. Cái tôi băn khoăn là đi đến đâu tôi cũng thấy bà con nông dân minh sản xuất còn vất cả bởi cơ giới hoá còn yếu, năng xuất lao động còn thấp nên đời sống của họ rất khó khăn. Mà anh biết đấy đất nước mình nền kinh tế chụp ảnh món ăn chủ yếu lại là nông nghiệp. Trong khi đó nhìn ra thế giới côns nghệ sản xuất nông nghiệp của họ rất hiện đại với máy gặt đập, máy gieo hạt.*.

Và anh rất thông cảm với nỗi vất vả của người nông dân. NĂNG MƠI.

Hoàn toàn đúng nhà vãn ạ. Đôi lúc tôi cứ tự hói liệu mình có góp dược phần nhỏ hé trong công viêc giúp bà con đỡ được phán nào nỗi vất vả đó không ?• Như vậy sự nghiệp của anh bắt đầu di lên là từ nồi bàn khoăn và sự cám thông đó?.

Vâng đúng là nhữ vậy – anh lại cười nụ cười thật hiền.

Tôi thật vui và có phần thán phục chụp ảnh gia đình  bởi trước mặt tôi là một giám đốc trẻ đã thành đạt mà con đường đi lên của anh xuất phát từ chữ tâm. Từ sự thông cám với nồi vất vả lam lũ của người nông dân phải một nắng hai sương, phải vật lộn với bát cơm manh áp bằng nếp lao động con trâu đi trước cái cày theo sau.

Từ suy nghĩ trăn trở đó anh lại quyết định chọn cho mình một hướng đi mới và sau này anh có thế coi đó là một bước ngoặt để dẫn đến sự thành đạt như hôm nay của anh. Đầu năm 1984 anh xin thôi làm việc ở xướng phim truyện và về nhà quyết tâm mở xướng cơ khí. Theo anh thì ý tưởng này anh đã ấp I và nung nấu từ 3 năm trước. Anh mua sắm máy tiện, máy phay, máy bào đổ tiến hành sản xuất.