Uncategorized

Những khó khăn trong buổi chụp kỷ yếu của Sơn Tùng ATM

–           Có chứ! – Sang cười.- chỉ riêng việc được chứng kiến sự có măt của Cao Phương trên đời này thôi đã là sáng giá đối với tôi rồi!

Những lời nói của Sang như những làn gió mát phả vào chị khi Chụp ảnh kỷ yếu  trời nổi cơn giông, giúp chị thêm tự tin và chị thấy mình cao lớn hơn phút trước. Cao Phương không biết nên nói thế nào để cảm ơn anh. Chị chỉ hỏi:

–           Khi bình phục anh sẽ lại về xí nghiệp cũ

chứ?

–           Đấy là một hướng. Ngay ở huyện này đã có một cơ sở liên doanh chào mời tồi rồi.

Tin ấy đáng lẽ phải làm Cao Phương vui nhưng chị Chụp ảnh kỷ yếu Sài Gòn  lại thấy có một cái gì đó cấn cái trong lòng, bởi vậy, chị chỉ nói được một câu chung chung:

–           Mong anh gặp may mắn!

I Chúa đã phù hộ tôi rồi đấy!

Câu nói đùa của Sang coi như chấm dứt câu chuyên miên man giữa hai người…

“Cô giáo không thương người Mèo nữa rồi!”…Lời một phụ huynh Chụp Ảnh Kỷ yếu cấp 3  Mèo vẫn eòn văng vẳng bên tai, đưa Cao Phương trở lại thực tại. Gã phụ lái đứng ở bậc lên xuống hất hàm hỏi lấc cấc:

–           Này, mấy vị kia, có đinh đi tiếp hay ở lại, thì

bảo?

Cao Phương chia tay ông già người Mèo trong tâm trạng bất an và bất lực. “Mình chỉ là hạng đàn bà yếu ớt!”- Chị tự nhủ.

Trong lúc CaoThản còn đang bị choáng váng vì một sự kiện bất ngờ ngoài phố, thậm chí cô còn chưa kịp thay cả quần áo thì đã thấy hai công an bước vào nhà với một tác phong nhanh nhẹn và dứt khóat. Để chủ nhân dỡ đột ngột và khỏi sợ sệt, một trong hai người đeo lon trung úy nở một nụ cười thân thiện rồi vào chuyện ngay:

Leave a Comment