Uncategorized

Để cho ra những bức ảnh đẹp đôi khi cần có tâm

Theo đoàn làm phim tối đã tới Điện Biên. Sơn La, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Hải Phòng, Huế, Đà Lạt, Thành phố Hồ Chí Minh và Đổng bằng Sông Cứu Long…. nói chung là nhiều miền trên đất nước nhà văn ạ. Đi nhiều, biết nhiều nhưng trong tôi vẫn nặng một nỗi băn khoăn.

Vì sao vậy thưa giám đốc? hay anh Chụp ảnh sản phẩm  vãn tiếc vì không được hành nghề theo đúng chuyên môn.

Cái đó chỉ là một phần thôi. Cái tôi băn khoăn là đi đến đâu tôi cũng thấy bà con nông dân minh sản xuất còn vất cả bởi cơ giới hoá còn yếu, năng xuất lao động còn thấp nên đời sống của họ rất khó khăn. Mà anh biết đấy đất nước mình nền kinh tế chụp ảnh món ăn chủ yếu lại là nông nghiệp. Trong khi đó nhìn ra thế giới côns nghệ sản xuất nông nghiệp của họ rất hiện đại với máy gặt đập, máy gieo hạt.*.

Và anh rất thông cảm với nỗi vất vả của người nông dân. NĂNG MƠI.

Hoàn toàn đúng nhà vãn ạ. Đôi lúc tôi cứ tự hói liệu mình có góp dược phần nhỏ hé trong công viêc giúp bà con đỡ được phán nào nỗi vất vả đó không ?• Như vậy sự nghiệp của anh bắt đầu di lên là từ nồi bàn khoăn và sự cám thông đó?.

Vâng đúng là nhữ vậy – anh lại cười nụ cười thật hiền.

Tôi thật vui và có phần thán phục chụp ảnh gia đình  bởi trước mặt tôi là một giám đốc trẻ đã thành đạt mà con đường đi lên của anh xuất phát từ chữ tâm. Từ sự thông cám với nồi vất vả lam lũ của người nông dân phải một nắng hai sương, phải vật lộn với bát cơm manh áp bằng nếp lao động con trâu đi trước cái cày theo sau.

Từ suy nghĩ trăn trở đó anh lại quyết định chọn cho mình một hướng đi mới và sau này anh có thế coi đó là một bước ngoặt để dẫn đến sự thành đạt như hôm nay của anh. Đầu năm 1984 anh xin thôi làm việc ở xướng phim truyện và về nhà quyết tâm mở xướng cơ khí. Theo anh thì ý tưởng này anh đã ấp I và nung nấu từ 3 năm trước. Anh mua sắm máy tiện, máy phay, máy bào đổ tiến hành sản xuất.

Leave a Comment