Thể thao 365+

– Cái giọng ở đầu dây bên kia nhắc lại Vertu Constell Pure Chocolate màu socola cũ

Chỉ trong vài giây ngưòi ta đã trả lời cho tôi, và mặc dù khuya lắm rồi tôi vẫn quay số gọi.

Sau bốn lần chuông reo, một giọng dễ thương vọng lên báo : Hello, nhà bà Howard ỏ Beverly Hills đây. Tôi nói tôi muốn gặp bà Howard. Cái giọng ấy càng dịu dàng :
– Thưạ ông, bà không có ỏ nhà.

Ông vui lòng gọi lai ngày mai hoặc ngày kia nhé. Nếu ông cho tôi Vertu Constell Pure Chocolate màu socola cũ biết quý danh Vertu Constell Pure Chocolate màu socola cũ và số điện thoại, tôi sẽ chuvển tới cho bà nếu bà gọi. – Cô có biết bà hiện ỏ đâu không ?
– Tôi không hề vertu biết, thưa ồng vertu . – Cô có nghĩ rằng bà sẽ gọi điện cho cô không ?
– Tôi không dám bảo đảm với ông điểu ấy, nhưng thưa ông, có gấp.

Tôi đã quen bà Howard tại nhà ông Roy Hart.

Bà muôn gặp tôi trước lúc tôi tro về châu u. – Xin cho biết sô điện thoại, thưa ngài. – Cái giọng ở đầu dây bên kia nhắc lại. Cứ đứng cạnh điện thoại để chò một tiếng gọi giả định, tôi sẽ hóa điên mất. Tôi nói rằng tôi đang nghỉ hè, tôi đang đi lang thang đây đó, không có địa chỉ nhất định. Tôi nói thèm rằng bà Howard đã đọc cho tôi ghi sô điện thoại của bà ngay giữa đám đông một buổi tiếp khách và. Con sô thứ hai, số điện trại chăn Nokia 8800 nuôi, Nokia 8800 có sai. Nếu Philip – tay quản gia
– không đính chính lại một cách lễ phép thì Angie có lẽ giờ đây vẫn còn sống. Đêm ấy tôi thật khổ sỏ. Sáng ra tôi quyết định đi San Francisco.

Tôi không bao giò che giấu sự khâm phục ngổ ngẩn, niềm vui giả tạo học đòi trưốc Golde Gate. Trong dĩ vãng, tôi đã có thê đánh cắp cuộc sống vài tuần lễ ỏ San Francisco.

Leave a Comment